Tôi không biết từ bao giờ, những đám cưới trở thành một cuộc chạy đua thời gian

THÙY LINH

VHO - Người ta đến, nâng ly, rồi đi như chưa từng có mặt. Giữa hàng trăm con người trong khán phòng rực rỡ ánh đèn, tôi chợt nhận ra mình đang ngồi một mình trước mâm cỗ còn nóng hổi, lắng nghe tiếng thì thầm của một thời đại đã quên mất cách dừng lại vì nhau.

Tôi không biết từ bao giờ, những đám cưới trở thành một cuộc chạy đua thời gian - ảnh 1
Ảnh minh họa

Tôi không biết từ bao giờ, những đám cưới trở thành một cuộc chạy đua thời gian không tuyên bố.

Những năm gần đây, mỗi lần nhận thiệp hồng, lòng tôi lại dậy lên một nỗi ngần ngại khó gọi tên. Không phải vì tôi không mừng cho hạnh phúc của người quen, mà bởi tôi biết trước mình sẽ lại bước vào một khung cảnh quen thuộc đến nhức nhối: những con người ngồi cạnh nhau mà như cách nhau cả một thế giới.

Có lần, tôi đến dự đám cưới một người bạn học cũ. Chúng tôi từng chia nhau gói xôi vỉa hè những trưa tan trường, từng ngồi hàng giờ mơ về những điều xa xôi. Vậy mà sau bao năm gặp lại, cái bắt tay vội vàng nơi cổng tiệc là tất cả những gì chúng tôi kịp dành cho nhau. Tôi được xếp vào một bàn toàn những gương mặt xa lạ - điều không còn lạ lẫm gì trong những sự kiện kiểu này.

Nhưng điều khiến tôi thực sự chạnh lòng không nằm ở việc bị ghép bàn, mà là cách tất cả chúng tôi cùng tồn tại trong sự im lặng kỳ quặc ấy.

Chưa kịp hỏi tên người bên cạnh. Chưa kịp gật đầu chào câu xã giao. Món khai vị vừa đặt xuống, những đôi đũa đã nhanh chóng cất lên như một cỗ máy vận hành theo quán tính. Người ta ăn nhanh, nhai vội, mắt dán vào màn hình điện thoại hoặc hướng về phía sân khấu với ánh nhìn vô định. Không một câu chuyện phiếm. Không một tiếng cười nào thực sự được sinh ra từ sự kết nối giữa những con người xa lạ.

Khoảng ba mươi phút sau khi ngồi xuống, cô dâu chú rể vừa kịp nâng ly ở bàn chúng tôi. Ngay sau đó, một người đứng dậy, rồi người khác đứng theo, và chỉ một lúc sau, cả dãy ghế đã trống hết.

Tôi còn đang cầm đũa. Đĩa thức ăn trước mặt vẫn còn nóng. Nhưng bàn tiệc đã vơi đi quá nửa. Những chiếc ghế bọc nỉ trắng bỗng trở nên trống trải đến lạnh lẽo, như thể chưa từng có ai ngồi ở đó.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy mình như một kẻ lạc nhịp. Tôi phân vân không biết nên ngồi lại ăn cho hết phần mình - điều mà lẽ ra là bình thường trong một bữa tiệc - hay cũng đứng dậy ra về như tất cả, để khỏi trở thành kẻ cô độc cuối cùng còn sót lại. Nhưng ngồi một mình giữa một bàn tiệc từng đông đúc khiến tôi thấy ngại. Không phải ngại với những người đã bỏ đi, mà là ngại với chính cảm giác bơ vơ của bản thân.

Cuối cùng, tôi cũng lặng lẽ đặt đũa xuống, đứng dậy, và hòa vào dòng người đang rời khỏi sảnh tiệc như một lời đầu hàng trước thực tại.

Tôi tự hỏi, từ bao giờ những đám cưới trở nên "công nghiệp" đến vậy? Có phải vì cuộc sống hiện đại quá bận rộn, ai cũng có quá nhiều mối quan hệ để duy trì, quá nhiều lời mời để đáp lễ? Có phải vì chúng ta đã tự biến mình thành những cỗ máy xã giao, chỉ cần đến, đặt phong bì, nâng ly chúc mừng, rồi nhanh chóng rút lui để còn kịp cho những "nghĩa vụ" tiếp theo?

Nhưng rồi tôi lại nghĩ, nếu tất cả chỉ dừng lại ở mức "hoàn thành nghĩa vụ", thì bản thân bữa tiệc cưới còn mang ý nghĩa gì? Chẳng phải nó được tạo ra để con người ta cùng nhau chứng kiến một khoảnh khắc thiêng liêng, cùng nhau chia sẻ niềm vui, và biết đâu, cùng nhau tạo nên những kết nối mới? Vậy mà giờ đây, ngay cả việc ngồi lại thêm mười lăm phút cũng trở thành một điều xa xỉ.

Tôi nhớ những đám cưới của thế hệ trước. Ngày ấy, người ta đến sớm và về muộn. Họ ngồi lại thật lâu, trò chuyện rôm rả, hỏi han nhau từ công việc đến gia đình, từ sức khỏe đến những dự định tương lai. Những người xa lạ ngồi chung bàn, qua vài câu chuyện có thể trở thành bạn bè. Tiếng cười vang lên không chỉ từ sân khấu, mà từ chính những góc bàn nhỏ. Không khí ấm áp ấy khiến việc đi ăn cưới không đơn thuần là một nghi lễ xã giao, mà còn là một dịp để con người ta thực sự hiện diện bên nhau.

Có lẽ tôi là kẻ "cũ kỹ" khi vẫn ôm giữ những mong đợi ấy. Nhưng mỗi lần bước ra khỏi một đám cưới với cảm giác chưa kịp bắt đầu đã phải kết thúc, tôi lại thấy tiếc nuối cho một nét văn hóa đang dần phai mờ. Tiếc cho những cái bắt tay vội vàng thay cho những câu chuyện dài. Tiếc cho những bàn tiệc chóng tàn chỉ còn lại chén đũa ngổn ngang và những chiếc ghế trống.

Và buồn hơn cả, giữa hàng trăm con người đông vui trong ánh đèn lấp lánh của khán phòng, tôi lại thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết. Không phải vì tôi không có ai để nói chuyện, mà vì tôi nhận ra rằng, trong thế giới hiện đại này, chúng ta đã dần quên mất cách dừng lại - dừng lại đủ lâu để thực sự nhìn thấy nhau, để lắng nghe nhau, và để hiện diện trọn vẹn trong những khoảnh khắc đáng lẽ phải thuộc về sự sẻ chia.

Có lẽ đâu đó ngoài kia, trong những bàn tiệc cưới chóng vánh khác, cũng có những người như tôi - ngồi lại đến cuối cùng không phải vì món ăn ngon hay vì phép lịch sự, mà vì họ vẫn còn hy vọng một điều gì đó thật hơn, chậm hơn, và người hơn trong cái guồng quay không ngừng nghỉ này.

Và có lẽ, một ngày nào đó, chúng ta sẽ lại học được cách ngồi lại với nhau lâu hơn ba mươi phút. Để những đám cưới không chỉ là nơi chứng kiến hạnh phúc của hai người, mà còn là nơi những con người xa lạ thực sự gặp gỡ, và chọn ở lại vì nhau.