5 lầm tưởng về vàng chưa ai nói, khi vào “hệ người chơi vàng” tôi mới sáng rõ
VHO - Dù có là người mua vàng cả thập kỷ vẫn có thể mắc những hiểu nhầm này.
Đôi khi người ta mua vàng không phải vì giỏi đầu tư mà vì có nhiều nỗi lo sợ như tiền mất giá, biến cố ập đến không có gì đủ chắc để bám vào, sợ mình bị lạc lõng. Tôi là vậy, mua vàng vì FOMO.
Cũng như rất nhiều người khác, tôi lớn lên trong những câu nói quen thuộc: “Có vàng vẫn hơn có tiền mặt”, “Vàng lúc nào cũng giữ giá”, “Cứ mua đi, để đó không lỗ đâu”. Nghe nhiều đến mức, vàng trở thành một phản xạ hơn là một quyết định.
Phải đến khi gắn bó với việc mua vàng đủ lâu, tôi mới nhận ra: thứ tôi mang theo suốt những năm đó không chỉ là vàng, mà còn là hàng loạt hiểu nhầm. Những hiểu nhầm rất phổ biến, rất “hợp lý”, và cũng rất dễ khiến người ta tự trấn an mình trong bất an.
1. Không phải vàng lúc nào cũng an toàn
Đây có lẽ là hiểu nhầm lớn nhất, và cũng là lý do khiến nhiều người tìm đến vàng ngay khi cảm thấy tương lai trở nên mong manh. Trong suy nghĩ của tôi ngày trước, vàng là thứ đứng ngoài mọi biến động: kinh tế lên xuống thế nào thì vàng vẫn ở đó, lặng lẽ và bền bỉ.
Ảnh minh hoạ Nhưng càng theo dõi lâu, tôi càng thấy “an toàn” chỉ là cảm giác, không phải bản chất. Giá vàng có thể tăng, nhưng cũng có thể đi ngang rất lâu. Có những giai đoạn, giữ vàng không giúp tôi sinh lời, cũng chẳng giúp tôi bớt lo. Ngược lại, nó khiến tôi liên tục kiểm tra giá, so sánh hôm nay với hôm qua, tự hỏi liệu mình đã mua đúng thời điểm hay chưa.
An toàn hóa ra không nằm ở bản thân vàng, mà nằm ở cách người ta kỳ vọng vào nó. Khi kỳ vọng quá nhiều, sự an toàn trở thành áp lực.
2. Cứ giữ vàng lâu là sẽ có lời, chưa chắc!
Tôi từng tin thời gian là đồng minh tuyệt đối. Cứ mua rồi để đó, vài năm sau thế nào cũng “thắng”. Niềm tin này khiến tôi yên tâm đến mức… không cần hiểu rõ mình đang làm gì.
Nhưng thời gian không phải lúc nào cũng đứng về phía người mua vàng. Có những khoảng thời gian rất dài, giá vàng gần như không mang lại giá trị gia tăng đáng kể. Nếu tính cả công sức, tâm trí và những cơ hội khác bị bỏ lỡ, thì “có lời” không còn là khái niệm rõ ràng như tôi từng nghĩ.
Giữ vàng lâu đôi khi chỉ có nghĩa là giữ một nỗi chờ đợi kéo dài. Và không phải ai cũng đủ kiên nhẫn, hay đủ bình thản, để sống chung với sự chờ đợi đó.
3. Mua vàng là cách để bớt lo lắng, thực tế thì ngược lại
Những lần đầu mua vàng, tôi có cảm giác nhẹ nhõm. Như thể mình vừa làm được một điều đúng đắn cho tương lai. Nhưng cảm giác đó không kéo dài. Sau đó là những chuỗi ngày quan sát, so đo, tiếc nuối: “Giá mà mua sớm hơn”, “Biết thế đợi thêm chút”, “Sao hôm nay lại giảm?”.
Vàng không giúp tôi bớt lo. Nó chỉ chuyển nỗi lo từ tiền mặt sang giá vàng. Nỗi lo vẫn ở đó, chỉ là khoác một hình dạng khác.
Tôi nhận ra, mua vàng không phải là cách để thoát khỏi bất an. Nó chỉ là cách hợp thức hóa bất an, khiến nó trông có vẻ “hợp lý” và được xã hội chấp nhận hơn.
4. Ai mua vàng cũng giống nhau, đó là sai lầm!
Tôi từng nghĩ mua vàng là một hành động chung, không phân biệt hoàn cảnh. Nhưng càng quan sát, tôi càng thấy mỗi người đến với vàng vì một lý do rất khác.
Ảnh minh hoạ Có người mua vàng để phòng rủi ro thực sự, vì họ đã có nền tảng ổn định. Có người mua vì thói quen gia đình truyền lại. Cũng có người mua chỉ vì sợ mình là người duy nhất đứng ngoài cuộc.
Khi tôi mua vàng mà không hiểu rõ mình thuộc nhóm nào, tôi dễ bị cuốn theo câu chuyện của người khác. Thấy người ta mua, mình mua. Thấy người ta lo, mình cũng lo. Và thế là vàng không còn là tài sản, mà trở thành một dạng so sánh ngầm: ai giữ được nhiều hơn thì có vẻ “an tâm” hơn.
5. Thiển cận khi nghĩ có vàng trong tay là đã nắm được tương lai
Đây là hiểu nhầm khiến tôi mất nhiều thời gian nhất để nhận ra.
Vàng cho tôi cảm giác kiểm soát, nhưng không cho tôi quyền kiểm soát tương lai. Nó không thay tôi đưa ra quyết định sống. Không giúp tôi bớt hoang mang trước những thay đổi lớn. Không khiến tôi tự tin hơn nếu bản thân vẫn mơ hồ về điều mình muốn.
Sau nhiều năm, tôi hiểu rằng vàng chỉ là một công cụ, không phải lời đảm bảo. Nếu bản thân chưa rõ mình đang sợ điều gì, đang muốn điều gì, thì dù cất trong tay bao nhiêu vàng, cảm giác bấp bênh vẫn còn nguyên.

RSS