Hin Namno: Kỳ vĩ từ sự tĩnh lặng
VHO - Nằm ở sườn Tây dãy Trường Sơn, tiếp giáp Việt Nam, Vườn quốc gia Hin Namno (Lào) không chỉ là khối karst cổ đại mang giá trị toàn cầu, mà còn là không gian sống bền bỉ của cộng đồng bản địa. Giữa tĩnh lặng của rừng, đá và hang động, di sản hiện lên như một thực thể đang hiện hữu, khiến con người buộc phải bước chậm lại để lắng nghe nhịp thở sâu thẳm của thiên nhiên.

Khối karst cổ đại và “chỉnh thể” di sản xuyên biên giới
Trên bản đồ địa chất Đông Nam Á, Hin Namno được giới khoa học xác định là một phần quan trọng của khối karst nhiệt đới ẩm cổ đại, hình thành từ kỷ Cổ sinh, cách nay khoảng 300–400 triệu năm. Qua những chu kỳ vận động kiến tạo, xói mòn và hòa tan kéo dài, nơi đây tạo dựng một hệ thống núi đá vôi đồ sộ, thung lũng kín, hố sụt, hang động và sông ngầm có quy mô lẫn độ phức tạp hiếm thấy.
Giá trị đặc biệt của Hin Namno không nằm ở một hang động đơn lẻ, mà ở tính chỉnh thể và toàn vẹn của cả hệ karst. Trên bề mặt là những dãy núi đá vôi dựng đứng, sắc cạnh, phủ rừng nguyên sinh bám rễ vào đá. Dưới lòng đất là mạng lưới hang động đa dạng, nơi những dòng nước ngầm vẫn bền bỉ chảy qua lòng đá, tiếp tục bào mòn, tiếp tục kiến tạo.
Điểm nhấn quan trọng là sự liên thông thủy văn của nhiều hệ thống hang động và sông ngầm tại Hin Namno với Vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng. Những dòng sông ngầm không biết đến biên giới hành chính; chúng tiếp tục chảy, tiếp tục kết nối hai không gian di sản vốn là một từ hàng triệu năm trước. Vì vậy, Hin Namno không thể được nhìn nhận như một “vùng phụ”, mà là mảnh ghép không thể thiếu để hoàn thiện bức tranh di sản karst lớn bậc nhất khu vực.
Ngày 13.7.2025, UNESCO đã thông qua điều chỉnh ranh giới Di sản thiên nhiên thế giới Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng bao gồm Vườn quốc gia Hin Nam No (Lào), với tên gọi: “Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng và Vườn quốc gia Hin Nam No” trong Danh sách Di sản thế giới. Đây là di sản thế giới đa quốc gia đầu tiên của Việt Nam và Lào, thể hiện sự hợp tác quốc tế và củng cố mối quan hệ hữu nghị đặc biệt giữa hai nước Việt – Lào.
Theo các chuyên gia di sản, với diện tích vùng lõi hơn 94.000 ha cùng vùng đệm rộng lớn, Hin Namno có đủ không gian để duy trì các quá trình địa chất – sinh thái và hành lang sinh học trong trạng thái tương đối nguyên vẹn. Đây là nền tảng để di sản không chỉ được bảo tồn ở trạng thái “tĩnh”, mà tiếp tục vận động như một hệ sinh thái sống, nơi các tiến trình tự nhiên vẫn diễn ra từng ngày.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở địa chất, Hin Namno mới được kể bằng “lớp cứng” của đá. Điều làm nên chiều sâu, và cũng là điều tạo nên khác biệt rõ nét của vùng di sản này, nằm ở “lớp trầm tích mềm” – con người và đời sống.
Ký ức cộng đồng, không gian linh thiêng
Nếu khối karst tạo nên hình hài di sản, thì văn hóa và đời sống cộng đồng chính là lớp trầm tích mềm, âm thầm nhưng bền bỉ, làm nên chiều sâu của Hin Namno. Qua nhiều năm nghiên cứu và trải nghiệm thực địa, ông Nguyễn Lương, chuyên gia bảo tồn cho rằng, di sản này không thể được hiểu đầy đủ nếu tách rời con người khỏi không gian thiên nhiên.

“Ở Hin Namno, rừng không chỉ là tài nguyên, mà là ký ức cộng đồng. Hang động không chỉ là cảnh quan, mà là không gian linh thiêng, gắn với niềm tin, tập quán và tri thức bản địa được truyền qua nhiều thế hệ”, ông Nguyễn Lương chia sẻ.
Trong đời sống thường nhật, người dân bản địa vẫn duy trì những quy ước bất thành văn về việc vào rừng, lấy nước, khai thác lâm sản theo mùa và cách ứng xử với hang động. Những tri thức ấy không nằm trên giấy, nhưng tồn tại bền bỉ qua thực hành, qua câu chuyện truyền đời, qua cách người lớn dạy trẻ nhỏ về rừng, về đá, về dòng nước ngầm chảy dưới chân làng. Chính sự tiếp nối lặng lẽ đó giúp di sản không bị “đóng băng” như một khung cảnh trưng bày, mà hiện hữu trong nhịp sinh hoạt cộng đồng.
Vì thế, cảm nhận của người đến Hin Namno thường không bắt đầu bằng sự choáng ngợp, mà bằng một trạng thái lắng lại. Anna Müller, du khách đến từ Đức nói rằng, chị không có cảm giác “đang đi tour”, mà như được mời bước vào một thế giới rất riêng: “Sự kỳ vĩ ở Hin Namno không ập vào mắt, mà thấm dần qua sự tĩnh lặng và cách người dân sống cùng rừng”.
Cũng từ trải nghiệm thực địa, nhiếp ảnh gia Đức Thành nhận xét, Hin Namno là một vùng di sản “khó tính”, bởi nơi đây không cho những khuôn hình đẹp dễ dãi. Ánh sáng trong hang khắc nghiệt, không gian rộng và tương phản mạnh, buộc người cầm máy phải kiên nhẫn và khiêm nhường. Có những buổi tác nghiệp chỉ để chờ một vệt sáng mỏng chiếu xiên qua vách đá. “Khi ánh sáng lọt vào đúng khoảnh khắc, tôi không còn cảm giác đang săn ảnh, mà như đang ghi lại nhịp thở của đá”, anh chia sẻ.
Không chỉ qua cảm xúc của du khách hay nghệ sĩ, giá trị ấy còn được khẳng định từ chính những người làm công tác quản lý và bảo tồn. Ông Intong Vongvilay, nguyên Phó Giám đốc Vườn quốc gia Hin Namno cho rằng, giá trị “đặc biệt” của khu vườn nằm ở việc vẫn giữ được những yếu tố cốt lõi làm nên giá trị di sản: tính nguyên sơ, sự toàn vẹn của hệ sinh thái và mối quan hệ hài hòa giữa con người với rừng, với hang động. Trong bối cảnh nhiều điểm đến chịu áp lực phát triển nhanh, Hin Namno lựa chọn một hướng đi khác – chậm rãi nhưng bền vững. Chính sự “chưa bị chạm tới” đó tạo nên sức hấp dẫn riêng cho du lịch.

Du lịch cộng đồng ở Hin Namno không hướng tới số lượng khách lớn, mà đặt trọng tâm vào trải nghiệm sâu và sự tham gia chủ động của người dân bản địa. Người dân vừa là chủ thể văn hóa, vừa là “người gác cửa” cho di sản, trực tiếp dẫn tour, chèo thuyền, kể chuyện rừng và bảo vệ tài nguyên. Mô hình này giúp cộng đồng có sinh kế ổn định, đồng thời giữ gìn nhịp sống truyền thống và không gian nguyên sơ – yếu tố cốt lõi làm nên giá trị lâu dài của Hin Namno.
Hin Namno không chỉ được bảo vệ bằng quy chế hay danh hiệu, mà còn bằng ý thức và niềm tự hào của cộng đồng bản địa. Với người dân nơi đây, giữ rừng, giữ hang động chính là giữ nguồn sống và tương lai con cháu. Chính sự gắn bó tự thân ấy đã tạo nên nền tảng bền vững, giúp Hin Namno trở thành một di sản sống, được gìn giữ từ bên trong.
Du khách đến Hin Namno không chỉ để ngắm cảnh, mà để trải nghiệm một không gian thiên nhiên còn nguyên bản, nơi mỗi hành trình đều gắn với sự lắng nghe và tôn trọng. Những chuyến chèo thuyền trong hang, những bước chân men theo rừng đá vôi hay những câu chuyện bản địa bên bếp lửa… tạo nên một kiểu du lịch trải nghiệm sâu, khác với du lịch đại trà. Khi cộng đồng bản địa được đặt ở vị trí trung tâm, du lịch trở thành công cụ hỗ trợ bảo tồn, góp phần lan tỏa ý thức gìn giữ di sản, thay vì là lực đẩy làm mòn đi sự nguyên sơ.
Di sản sống cho hôm nay và mai sau
Từng trải nghiệm Hin Namno, ông Nguyễn Xuân Hoàng, Trung tâm Xúc tiến du lịch Quảng Trị cho rằng, điều đáng quý nhất không chỉ là cảnh quan nguyên sơ, mà là ý thức rõ ràng của cộng đồng địa phương trong việc giữ rừng, giữ hang động như giữ chính tương lai của mình. Hin Namno gợi mở một bài học giản dị nhưng sâu sắc: Du lịch di sản chỉ thực sự bền vững khi được xây dựng trên nền tảng tôn trọng thiên nhiên và cộng đồng. Ở đó, con người biết đi chậm hơn để đi xa hơn.
Với người dân bản địa sinh sống quanh Vườn quốc gia Hin Namno, di sản không phải là danh xưng hay khái niệm trừu tượng, mà hiện diện cụ thể trong từng cánh rừng, dòng nước và những hang động gắn bó với đời sống bao thế hệ. Niềm tự hào không đến từ việc được thế giới gọi tên, mà bắt nguồn từ ý thức rất rõ: Họ đang sống trong một không gian đặc biệt, nơi thiên nhiên không chỉ nuôi dưỡng hiện tại mà còn quyết định tương lai con cháu.

Ông Somphanh, một cư dân lâu năm sống gần khu vực hang Xe Bang Fai, nói giản dị nhưng đầy sức nặng: “Nếu rừng mất, chúng tôi cũng mất tất cả”. Câu nói ấy không phải khẩu hiệu, mà là sự đúc kết từ trải nghiệm sống cùng rừng, cùng hang động qua nhiều thế hệ: Rừng giữ nguồn nước, giữ môi trường sống, giữ sự ổn định cho cộng đồng. Chính nhận thức đó hình thành nên một nền tảng bảo vệ di sản mang tính tự giác và bền bỉ.
Trong bối cảnh biến đổi khí hậu và suy giảm đa dạng sinh học toàn cầu, những không gian còn giữ được mối quan hệ hài hòa giữa thiên nhiên – con người – sinh kế như Hin Namno ngày càng hiếm. Hin Namno vì thế không chỉ mang ý nghĩa bảo tồn quá khứ, mà còn gợi mở một hướng đi cho tương lai: Phát triển dựa vào cộng đồng, du lịch có trách nhiệm, và bảo tồn không đánh đổi tài nguyên thiên nhiên lấy lợi ích ngắn hạn. Ở đó, mỗi cánh rừng được giữ lại, mỗi hang động được trân trọng, cũng chính là cách con người giữ lấy tương lai của mình trong dòng chảy bền bỉ của thời gian.
“Hin Namno là một trong những khối karst nhiệt đới ẩm cổ và nguyên vẹn nhất châu Á, được hình thành từ hàng trăm triệu năm trước. Hệ thống núi đá vôi, hang động và sông ngầm tại đây liên kết chặt chẽ với Phong Nha – Kẻ Bàng, tạo thành một chỉnh thể di sản xuyên biên giới hiếm có. Giá trị của Hin Namno không chỉ nằm ở vẻ kỳ vĩ địa chất, mà còn ở khả năng bảo tồn các quá trình sinh thái và tiến hóa tự nhiên còn đang tiếp diễn – điều ngày càng hiếm trong bối cảnh biến đổi khí hậu và suy giảm đa dạng sinh học toàn cầu”.
(Ông Nguyễn Lương, chuyên gia bảo tồn)

RSS