Từ những tấm huy chương đến khát vọng Việt Nam (Bài 2):

Những giọt nước mắt trên bục vinh quang

THU SÂM; ảnh: ĐTTVN

VHO - SEA Games 33 đã khép lại với những con số thành tích đáng tự hào của thể thao Việt Nam.

Nhưng nếu chỉ dừng lại ở bảng tổng sắp huy chương, Đại hội thể thao khu vực lớn nhất Đông Nam Á sẽ khó có thể để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng. Điều làm nên chiều sâu và sức lan tỏa của SEA Games 33 chính là những câu chuyện phía sau tấm huy chương nơi nước mắt, sự hy sinh và nỗi đau riêng tư đã hòa quyện với niềm tự hào dân tộc, tạo nên những khoảnh khắc lay động lòng người.

 Ở đó, thể thao Việt Nam không chỉ hiện lên bằng sức mạnh chuyên môn, mà bằng bản lĩnh tinh thần và lòng yêu nước được thể hiện một cách lặng lẽ, bền bỉ.

Những giọt nước mắt trên bục vinh quang - ảnh 1
Nguyễn Văn Khánh Phong (giữa) đã nén nỗi đau mất cha để thi đấu đoạt Huy chương vàng SEA Games 33

Khi nỗi đau riêng nhường chỗ cho nghĩa lớn

Trong số những hình ảnh xúc động nhất tại SEA Games 33, khoảnh khắc Nguyễn Văn Khánh Phong bật khóc trên bục vinh quang môn Thể dục dụng cụ đã khiến nhiều người lặng đi. Giọt nước mắt ấy không đơn thuần là niềm vui chiến thắng, mà là sự dồn nén của một nỗi đau quá lớn - nỗi đau mất cha trước thềm Đại hội.

Hơn 2 tháng trước khi SEA Games khởi tranh, Khánh Phong nhận tin dữ khi người cha, chỗ dựa tinh thần lớn nhất trong cuộc đời và sự nghiệp thể thao của anh đã qua đời. Cha của Khánh Phong, ông Nguyễn Văn Huy, là người luôn đồng hành cùng anh trong suốt sự nghiệp. Ông thường xuyên có mặt trên khán đài tại các giải đấu và tại kỳ SEA Games 31 (Việt Nam) và 32 (Campuchia) để cổ vũ con trai. Ông cũng là chỗ dựa tinh thần vững chắc khi Khánh Phong thất bại.

Tuy nhiên tháng 9.2025 ông đột ngột qua đời. Đây là cú sốc lớn đối với VĐV Thể dục dụng cụ xuất phát từ lò đào tạo TP.HCM. Dù nỗi đau chưa thể nguôi ngoai, Khánh Phong nén đau thương để lên đường sang Thái Lan tham dự SEA Games 33.

Khánh Phong chia sẻ rằng trước khi bước vào bài thi, anh đã không kìm được nước mắt khi nhìn lên khán đài và nhận ra không còn bóng dáng quen thuộc của cha. Nén lại nỗi đau thương, anh đã chuyển hóa thành sức mạnh. Ở nội dung sở trường vòng treo, Khánh Phong đã thực hiện bài thi xuất sắc, vượt qua các đối thủ mạnh trong khu vực để giành tấm huy chương vàng.

Việc Khánh Phong nén đau thương để giành huy chương vàng SEA Games chính là cách anh thực hiện trọn vẹn lời dạy của cha: Dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu cũng không được bỏ cuộc, phải sống có trách nhiệm với tập thể và đất nước.

Trên sàn đấu, từng động tác vòng treo của Khánh Phong được thực hiện với sự tập trung cao độ, chính xác đến từng chi tiết. Không ai có thể nhìn thấy cơn bão cảm xúc đang cuộn lên trong lòng anh, bởi trước mắt khán giả chỉ là một vận động viên điềm tĩnh, bản lĩnh.

Khi bài thi kết thúc, khi tấm huy chương vàng được xác nhận, Khánh Phong mới cho phép mình bộc lộ cảm xúc. Anh ngước lên cao, mắt đỏ hoe, thì thầm: “Ba ơi, con đã làm được rồi. Những gì ba nói, những gì con hứa với ba, con làm được rồi”. Anh coi tấm huy chương này là món quà vô giá dành tặng cho người cha ở bên kia bầu trời. Lời nói giản dị ấy đã chạm đến trái tim hàng triệu người, bởi trong đó là sự hòa quyện giữa tình cha con thiêng liêng và tình yêu Tổ quốc sâu nặng.

Chiến thắng của Nguyễn Văn Khánh Phong không chỉ là thành tích cá nhân hay niềm vui của một đội tuyển, đó là biểu tượng của tinh thần vượt lên mất mát riêng tư để hoàn thành nghĩa lớn, là minh chứng sinh động cho phẩm chất cao đẹp của vận động viên Việt Nam đó là thi đấu không chỉ vì bản thân, mà vì màu cờ sắc áo của Tổ quốc.

Ba tấm Huy chương vàng thấm đẫm hy sinh

SEA Games 33 cũng chứng kiến những câu chuyện khiến người hâm mộ không thể kìm nén cảm xúc khi chứng kiến các nữ vận động viên môn Vật bước lên bục cao nhất trong hoàn cảnh đặc biệt.

Trước ngày lên đường sang Thái Lan, cả ba chị em Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Nguyễn Thị Mỹ Trang và Nguyễn Thị Mỹ Linh đều mang trong lòng nỗi lo chung khi người cha ở quê nhà đang chống chọi với bệnh hiểm nghèo. Những cuộc điện thoại ngắn ngủi từ gia đình, những thông tin không mấy lạc quan đã trở thành thử thách tinh thần lớn hơn bất kỳ đối thủ nào trên thảm đấu.

Giữa áp lực tập luyện, thi đấu và nỗi lo riêng, các nữ vận động viên đã lựa chọn cách giấu nỗi đau vào trong. Với họ, mỗi buổi tập, mỗi trận đấu đều là một cuộc đấu tranh nội tâm vừa khát khao chiến thắng, vừa thấp thỏm lo lắng cho người thân nơi quê nhà. Nhưng khi bước lên thảm đấu, tất cả được gác lại phía sau. Trước mắt họ chỉ còn đối thủ và trách nhiệm với Tổ quốc.

Những giọt nước mắt trên bục vinh quang - ảnh 2
Ba chị em Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Nguyễn Thị Mỹ Trang và Nguyễn Thị Mỹ Linh đã làm nên một dấu mốc đặc biệt cho thể thao Việt Nam khi lần đầu tiên trong lịch sử, ba chị em ruột cùng giành Huy chương vàng môn Vật tự do nữ

Khi lần lượt giành chiến thắng và bước lên bục nhận huy chương vàng, những giọt nước mắt đã rơi. Đó là niềm hạnh phúc vỡ òa sau bao ngày căng thẳng, là lời tri ân gửi đến người cha đang từng ngày chiến đấu với bệnh tật. Đau xót thay, chỉ ít ngày sau khi SEA Games khép lại, người cha ấy đã qua đời, mang theo niềm tự hào về những người con gái đã mang vinh quang về cho Tổ quốc.

Trong bức thư chia buồn gửi gia đình 3 vận động viên, Phó Cục trưởng Cục Thể dục thể thao, Trưởng đoàn Thể thao Việt Nam tại SEA Games 33 Nguyễn Hồng Minh viết đầy xúc động: “Chúng tôi hiểu rằng, sự ra đi của bác Nguyễn Đăng Sơn là nỗi đau không gì có thể bù đắp, đặc biệt là với ba em, những vận động viên luôn mang trong mình ý chí kiên cường và tình cảm gia đình sâu nặng. Đối với Đoàn Thể thao Việt Nam, Bác Nguyễn Đăng Sơn không chỉ là người cha của ba vận động viên xuất sắc, mà còn là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, của niềm tin và sự đồng hành bền bỉ dành cho thể thao nước nhà. Những tấm huy chương vàng ấy vì thế không chỉ lấp lánh ánh kim, mà còn thấm đẫm nước mắt và sự hy sinh thầm lặng. Đó là minh chứng cho tinh thần yêu nước được thể hiện bằng hành động cụ thể, đặt nhiệm vụ quốc gia lên trên nỗi đau riêng tư, hoàn thành trách nhiệm thiêng liêng trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất”.

Ý chí không khuất phục

Những câu chuyện xúc động tại SEA Games 33 không phải là những trường hợp cá biệt. Chúng phản ánh một thế hệ vận động viên Việt Nam trưởng thành trong gian khó, được hun đúc bởi phong trào thi đua yêu nước và ý thức cống hiến cho Tổ quốc. Họ hiểu rằng, mỗi lần bước ra đấu trường quốc tế không chỉ là thi đấu cho bản thân, mà còn là đại diện cho hình ảnh đất nước, con người Việt Nam.

Những giọt nước mắt trên bục vinh quang, những nỗi đau được nén lại phía sau hậu trường đã tạo nên chiều sâu tinh thần cho thể thao Việt Nam. SEA Games 33 vì thế không chỉ là nơi tranh tài quyết liệt, mà còn là sân khấu của những câu chuyện lay động lòng người, nơi lòng yêu nước được thể hiện bằng sự hy sinh thầm lặng và ý chí không khuất phục.

Bên cạnh những câu chuyện về mất mát và hy sinh, SEA Games 33 còn là phép thử bản lĩnh của thể thao Việt Nam trong những tình huống bất lợi. Thi đấu trên sân nhà của đối thủ, không ít vận động viên Việt Nam phải đối diện với những phán quyết gây tranh cãi từ trọng tài, đặc biệt ở các môn đối kháng. Có những trận đấu mà kết quả khiến người xem không khỏi tiếc nuối, thậm chí bức xúc.

Tuy nhiên, điều đáng trân trọng là cách ứng xử của các vận động viên Việt Nam. Thay vì phản ứng quá khích hay để cảm xúc tiêu cực lấn át, họ vẫn giữ thái độ tôn trọng luật chơi, tôn trọng đối thủ và khán giả. Nhiều vận động viên dù bị xử thua đầy tiếc nuối vẫn cúi chào khán giả, bắt tay đối thủ và rời sàn đấu trong tư thế ngẩng cao đầu.

Chính sự điềm tĩnh, fair-play ấy đã góp phần xây dựng hình ảnh đẹp của thể thao Việt Nam trong mắt bạn bè khu vực và quốc tế. Đó cũng là một biểu hiện sâu sắc của lòng yêu nước, giữ gìn danh dự quốc gia không chỉ bằng chiến thắng, mà còn bằng cách hành xử văn minh, bản lĩnh và có trách nhiệm.

(Còn tiếp)