Bị đồng nghiệp “cướp công” ngay trước mặt sếp, nhân viên EQ cao đáp một câu khiến đối phương im lặng
VHO - Trong môi trường công sở, sự cạnh tranh ngầm là điều không thể tránh khỏi.
Môi trường làm việc không chỉ là nơi trình diễn năng lực chuyên môn mà còn là sàn đấu của trí tuệ cảm xúc (EQ). Một trong những tình huống gây ức chế nhất chính là khi bạn nỗ lực hết mình cho một dự án, nhưng đến giờ "gặt hái", đồng nghiệp lại vô tình hoặc hữu ý quên mất sự hiện diện của bạn để nhận hết công trạng về mình.
Nếu bạn chọn cách phản ứng gay gắt ngay tại chỗ, bạn có thể lấy lại công bằng nhưng lại đánh mất hình ảnh chuyên nghiệp. Ngược lại, một người có EQ cao sẽ biết cách "đòi lại" hào quang một cách tinh tế nhất mà vẫn khiến đối phương phải nể sợ.
An là một chuyên viên marketing 26 tuổi, đang làm việc tại một công ty truyền thông. Với vẻ ngoài có phần điềm đạm, ít nói, An thường bị đồng nghiệp lầm tưởng là người dễ bắt nạt hoặc thích làm việc thầm lặng mà không cần sự ghi nhận. Tuy nhiên, đằng sau sự im lặng đó là một tư duy sắc sảo của người làm chủ cuộc chơi.
Vào buổi họp báo cáo tiến độ cuối tháng vừa qua, An và A - một đồng nghiệp cùng nhóm cùng phối hợp thực hiện một chiến dịch quan trọng. Vì A là người có khả năng ăn nói lưu loát nên được giao trọng trách thuyết trình. Thế nhưng, ngay khi đứng trước mặt sếp tổng, A bắt đầu "diễn" một vở kịch cá nhân. Thay vì dùng từ "Chúng tôi", A liên tục sử dụng đại từ "Tôi" cho mọi ý tưởng sáng tạo và kết quả đạt được: "Tôi đã nghiên cứu...", "Tôi đã đề xuất phương án này..."...

Cảm giác bị gạt ra rìa ngay trước mặt sếp tổng dễ khiến bất kỳ ai cũng phải "nổi nóng". Một người EQ thấp sẽ ngay lập tức ngắt lời: "Ơ kìa A, cái đó là ý tưởng của tôi mà, sao bạn lại nói như thể một mình bạn làm vậy?".Hành động này không chỉ làm gián đoạn cuộc họp mà còn khiến sếp đánh giá bạn là người thiếu kiểm soát và gây chia rẽ nội bộ.
Thay vì biểu lộ sự khó chịu, An vẫn chăm chú lắng nghe và ghi chép. Ngay khi A vừa dứt lời, An mỉm cười lịch thiệp và tiếp lời một cách thong dong:
"Cảm ơn phần trình bày rất chi tiết của A. Để bổ sung thêm cho ý tưởng mà hai chúng tôi đã thảo luận, tôi xin phép làm rõ hơn về phần kỹ thuật - phần mà tôi đã trực tiếp phụ trách và tối ưu hóa để có được kết quả như sếp thấy. Tiện đây sếp cho em hỏi thêm, với phương án mà em và A cùng xây dựng này, sếp có lưu ý gì cho bước tiếp theo không ạ?".
Vừa dứt câu, bầu không khí trong phòng họp bỗng khựng lại một nhịp. A - người vốn đang thao thao bất tuyệt với vẻ mặt tự đắc bỗng đỏ mặt, chỉ biết cười trừ và gật đầu gượng gạo: "À đúng rồi, đúng rồi, phần đó An nắm rất kỹ...".
Ánh mắt của vị sếp tổng đang nhìn vào tập tài liệu bỗng ngước lên, ông nhìn An với vẻ đầy suy tư và gật đầu tán thưởng trước khi bắt đầu đặt câu hỏi sâu hơn về kỹ thuật. Các đồng nghiệp xung quanh cũng thầm kín dành cho An những cái nhìn nể phục vì sự điềm tĩnh lạ thường.
Sở dĩ câu trả lời của An có sức nặng "ngàn cân" như vậy là bởi cô đã áp dụng nghệ thuật khẳng định chủ quyền một cách vô cùng văn minh. Thay vì chọn cách đối đầu trực diện làm mất mặt đồng nghiệp, An sử dụng từ "bổ sung" để khéo léo chen chân vào bài nói mà không tạo ra cảm giác thù địch.

Cách cô dùng cụm từ "hai chúng tôi đã thảo luận" hay "phương án em cùng A xây dựng" chính là một lời nhắc nhở lịch thiệp nhưng đầy uy lực về quyền sở hữu dự án. Điều này buộc A phải quay lại thực tế rằng đây là một sản phẩm tập thể mà không thể nào chối cãi trước sự chứng kiến của lãnh đạo.
Quan trọng hơn, việc An chủ động xoáy sâu vào phần kỹ thuật chuyên môn - thứ mà cô trực tiếp phụ trách chính là "minh chứng thép" cho năng lực thực sự. Trong khi A thuyết trình dựa trên những bề nổi dễ nói, sự am tường từng chi tiết cốt lõi của An đã giúp sếp tự hiểu ra ai mới là người thực sự cầm trịch dự án.
An không cần tranh giành, cô dùng năng lượng và sự thấu cảm để khiến đối phương tự cảm thấy xấu hổ vì sự thiếu trung thực của mình.
Có thể thấy kẻ mạnh thực sự không cần phải gào thét để đòi lại công bằng. Sự nể trọng thực sự đến từ việc bạn biết giá trị của bản thân và biết cách giao tiếp để đối phương cảm thấy được tôn trọng ngay cả khi bạn đang vạch trần sự "nhận vơ" của họ.
Khi bạn biết cách tôn trọng tập thể nhưng vẫn khéo léo phô diễn được năng lực cốt lõi, bạn không chỉ lấy lại được hào quang mà còn khẳng định được bản lĩnh của một người làm quản lý tương lai trong mắt sếp.

RSS