Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng

ĐẶNG XÁ

VHO - Kỳ tích á quân U23 châu Á 2018 tại Thường Châu (Trung Quốc) dưới mưa tuyết trắng xóa vẫn là một trong những ký ức đẹp đẽ nhất của bóng đá Việt Nam. Đó không chỉ là một giải đấu, mà là bước trưởng thành của cả nền bóng đá: lần đầu người ta thấy một tập thể trẻ Việt Nam đủ bản lĩnh để đi đến trận cuối cùng của châu lục. Những cái tên năm ấy – dưới bàn tay HLV Park Hang-seo – đã trở thành biểu tượng của một thời khắc: dám mơ lớn, biết chịu đựng, và càng bị dồn ép càng chơi như thể không còn đường lùi.

Hơn bảy năm trôi qua, “Thường Châu” vẫn ở đó như một thước đo đặc biệt. Có người đi qua đỉnh cao rồi loay hoay tìm lại mình; có người trưởng thành thành trụ cột bền bỉ; có người bị chấn thương kéo lùi đúng lúc đáng ra phải bứt phá.

Nhưng dù hành trình mỗi người mỗi khác, điểm chung là: họ mang trong mình hào quang rực rỡ, thứ vừa nâng họ lên, vừa đòi hỏi họ phải sống xứng đáng với hình ảnh chính mình của ngày hôm ấy.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 1

Bùi Tiến Dũng – Người gác đền quả cảm

Ngày ấy: 7 trận ở Thường Châu biến Bùi Tiến Dũng thành gương mặt “đóng đinh” trong trí nhớ bóng đá Việt Nam. Không chỉ vì những pha cản phá ở loạt luân lưu, mà vì thần thái: đôi tay giơ lên, ánh mắt không chớp, một kiểu bình tĩnh hiếm thấy ở cầu thủ trẻ.

Tiến Dũng là “điểm tựa tâm lý” cho tập thể, nơi đồng đội có thể đá một trận kéo dài 120 phút mà vẫn tin: nếu phải bước tới chấm 11m, đội vẫn còn một cửa.

Bây giờ: sau Thường Châu, sự nghiệp của một thủ môn trẻ bước vào vùng xoáy quen thuộc: kỳ vọng tăng vọt, sự chú ý dày đặc, chỉ một vài trận không như ý cũng đủ thành đề tài. Tiến Dũng vẫn đi tiếp, tìm cơ hội và nhịp ổn định ở cấp CLB.

Anh ký hợp đồng với CLB Đà Nẵng, nhưng mùa giải 2025–2026 cũng chứng kiến những va đập khắc nghiệt: có giai đoạn anh phải can thiệp y tế và nghỉ dài hạn.

Dù ở bất kỳ trạng thái nào, “Thường Châu” vẫn là phần hào quang không ai có thể tước khỏi Tiến Dũng – và cũng là lời nhắc rằng đỉnh cao đôi khi không kéo dài bằng cách chúng ta mong muốn.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 2

Đỗ Duy Mạnh – Chốt chặn thép nơi hàng thủ

Ngày ấy: Duy Mạnh là “tuyến phòng thủ đầu tiên” bằng tinh thần. Không chỉ tranh chấp, không chỉ truy cản, mà còn là cách anh dâng lên đúng lúc để tạo sức ép, lùi về kịp lúc để vá khoảng trống.

Ở một giải đấu mà U23 Việt Nam thường xuyên phải chống chịu trước các đối thủ mạnh hơn về thể hình, Duy Mạnh đại diện cho thứ bóng đá “không né tránh”.

Bây giờ: điều đáng nói nhất ở Duy Mạnh là tính bền bỉ của vị thế. Anh không chỉ đứng vững sau Thường Châu mà còn tiếp tục là trụ cột của Hà Nội FC, thuộc nhóm cầu thủ giàu kinh nghiệm trận mạc bậc nhất V-League và đội tuyển quốc gia.

Nếu Thường Châu là khoảnh khắc “trưởng thành sớm”, thì những năm sau đó là quá trình Duy Mạnh học cách làm thủ lĩnh: chọn điểm rơi phong độ, hiểu cách giữ nhịp cả hệ thống phòng ngự, và chịu trách nhiệm trong những giai đoạn đội bóng gặp biến động.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 3

Bùi Tiến Dũng – Bản lĩnh thép hàng hậu vệ

Ngày ấy: trung vệ Bùi Tiến Dũng là kiểu cầu thủ không ồn ào, nhưng luôn có mặt ở những điểm nóng. Điềm tĩnh, kỷ luật, bọc lót tốt – những phẩm chất tưởng như “cũ” lại trở thành vàng trong một giải đấu mà U23 Việt Nam phải sống bằng tổ chức.

Bùi Tiến Dũng không tạo ra khoảnh khắc rực rỡ kiểu một cú sút “cầu vồng”, nhưng anh góp phần làm nên điều quan trọng hơn: sự ổn định.

Bây giờ: sau giải, anh bước vào giai đoạn chín của một trung vệ: biết kiểm soát rủi ro, chọn cách phòng ngự thông minh thay vì lao vào mọi pha bóng.

Bùi Tiến Dũng hiện thuộc biên chế Thể Công, vẫn là mẫu cầu thủ đáng tin ở tuyến dưới, nơi giá trị không nằm ở số lần lên trang nhất mà ở việc ít sai sót.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 4

Đoàn Văn Hậu – Tài không đợi tuổi

Ngày ấy: Văn Hậu khi ấy giống một “dị vật” về thể chất so với mặt bằng chung: mạnh, dày, lì và chơi như không biết sợ.

Ở tuổi rất trẻ, anh đã tạo ra cảm giác rằng mình có thể đối đầu sòng phẳng với bất kỳ ai. Thường Châu cho Văn Hậu cái danh “tài năng vượt tầm”, nhưng cũng đồng thời đặt lên vai anh một lời hứa: phải đi xa hơn V-League.

Bây giờ: Văn Hậu đã đi xa theo đúng nghĩa đen – từng sang Hà Lan, trải nghiệm môi trường khắc nghiệt hơn – nhưng sự nghiệp lại bị thử thách nghiệt ngã bởi chấn thương dài hạn. Điều đáng trân trọng là anh vẫn trở lại, tái xuất trong màu áo CLB Công An Hà Nội sau quãng thời gian vắng bóng, một cú trở lại mà chỉ riêng việc được ra sân đã là chiến thắng.

Với Văn Hậu, “bây giờ” không chỉ là câu chuyện phong độ, mà là câu chuyện hồi phục và làm lại từ nền tảng – đúng như cách nhiều người hùng Thường Châu đã phải trải qua.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 5

Trần Đình Trọng – “Hệ điều hành” của hàng thủ

Ngày ấy: Đình Trọng là “hệ điều hành” của hàng phòng ngự lì lợm của U23 Việt Nam. Anh đọc tình huống sớm, di chuyển gọn, vào bóng đúng điểm rơi.

Trong một đội hình vốn phải chống chịu, một trung vệ phòng ngự bằng đầu óc luôn đáng giá hơn nhiều so với phòng ngự bằng cảm tính.

Bây giờ: chấn thương dai dẳng từng khiến Đình Trọng lỡ nhiều chuyến tàu quan trọng nhất của sự nghiệp. Nhưng anh vẫn tiếp tục chơi bóng, tiếp tục tìm lại nhịp và hình ảnh của chính mình.

Việc anh hiện thi đấu cho CLB Công An Hà Nội cho thấy hành trình “trở lại” của Đình Trọng vẫn còn tiếp diễn: không ồn ào, nhưng bền bỉ – và đôi khi, bền bỉ mới là phẩm chất khó nhất.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 6

Vũ Văn Thanh – Đòn kết liễu lạnh lùng

Ngày ấy: khoảnh khắc Văn Thanh bước tới chấm 11m trước Qatar, rồi khoanh tay tự tin, là một biểu tượng văn hóa bóng đá. Nó không chỉ là “bản lĩnh”, mà là thông điệp: một tập thể trẻ Việt Nam đã tin rằng mình xứng đáng ở trận cuối.

Bây giờ: Văn Thanh thuộc nhóm cầu thủ giàu kinh nghiệm, đa năng, có thể mang lại phương án cho HLV ở nhiều vị trí.

Anh thuộc biên chế CLB Công An Hà Nội, nhưng cũng có giai đoạn phải nghỉ dài vì chấn thương, cho thấy sự khắc nghiệt của bóng đá đỉnh cao: bản lĩnh không đủ để thắng cơ thể. Dẫu vậy, bản sắc của Văn Thanh – mạnh mẽ và không né tránh – vẫn là thứ khiến anh luôn có giá trị khi trở lại.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 7

Nguyễn Thành Chung – Trung vệ đầy tiềm năng

Ngày ấy: không phải gương mặt nổi bật nhất ở Thường Châu, nhưng Thành Chung là dạng “tích lũy thầm lặng”: học từ đàn anh, sẵn sàng khi cần, và giữ được sự chắc chắn khi được trao cơ hội.

Bây giờ: điều Thành Chung có được sau bảy năm là vị thế ổn định ở một CLB luôn chịu áp lực danh hiệu như Hà Nội FC. Một trung vệ không phải lúc nào cũng được nhớ bởi khoảnh khắc, mà bởi chuỗi trận ít lỗi. Thành Chung đi theo con đường ấy: trưởng thành bằng sự đều đặn.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 8

Phạm Xuân Mạnh – Vươn lên mạnh mẽ

Ngày ấy: Xuân Mạnh đại diện cho mẫu cầu thủ bền bỉ, miệt mài tại Thường Châu: đa năng, chịu khó, vào sân là chạy đến phút cuối. Ở một giải đấu cần sự hy sinh để bù đắp chênh lệch, Xuân Mạnh là mắt xích đặc biệt quan trọng.

Bây giờ: anh vẫn tiếp tục sự nghiệp ở nhóm CLB hàng đầu, hiện thuộc biên chế Hà Nội FC. Con đường của Xuân Mạnh cho thấy bóng đá đỉnh cao không chỉ cần tài năng nổi bật, mà cần cả những người sẵn sàng làm phần việc khó, phần việc không lên highlight.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 9

Nguyễn Phong Hồng Duy – Mắt xích bền bỉ nơi hành lang

Ngày ấy: 7 trận Thường Châu là 7 lần Hồng Duy chạy không biết mệt. Những cầu thủ biên kiểu Hồng Duy không chỉ lên công về thủ, mà còn giúp đội “thoát áp lực” nhờ khả năng giữ nhịp và đưa bóng lên phía trước trong hoàn cảnh bị pressing.

Bây giờ: anh thuộc biên chế Nam Định, nơi đòi hỏi cường độ cao và tính kỷ luật chiến thuật trong cả V-League lẫn sân chơi khu vực. Hồng Duy là ví dụ điển hình cho “độ bền nghề”: không cần rực rỡ, nhưng luôn hữu dụng khi đội bóng cần một hành lang ổn định.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 10

Châu Ngọc Quang – Nhân tố linh hoạt nơi tuyến giữa

Ngày ấy: Châu Ngọc Quang không phải nhân vật trung tâm của Thường Châu, nhưng là mảnh ghép kiểu “đổi nhịp”: vào sân là tăng năng lượng, di chuyển rộng, chơi linh hoạt. Ở một giải đấu dài ngày, những cầu thủ như vậy giúp đội tránh “chết máy”.

Bây giờ: sự nghiệp của Ngọc Quang cho thấy một thực tế: không phải ai sau Thường Châu cũng bước thẳng lên sân khấu lớn nhất. Nhiều người phải đi vòng, tích lũy và chờ đúng môi trường. Sự nghiệp của tiền vệ tấn công này thực sự cất cánh từ năm 2022 và dần trở thành gương mặt quen thuộc trong màu áo ĐTQG.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 11

Trương Văn Thái Quý - Cơn gió thầm lặng từ Quảng Trị

Ngày ấy: Thái Quý là mẫu cầu thủ “khó chịu” với đối thủ: tranh chấp, đeo bám, sẵn sàng làm nền để những ngôi sao chơi bóng. Anh không phải người tạo ra khoảnh khắc, nhưng là người giúp khoảnh khắc có đất để nảy mầm.

Bây giờ: anh tiếp tục con đường của một cầu thủ chiến thuật: sẵn sàng đổi vai theo yêu cầu, tích lũy kinh nghiệm qua từng mùa. Sau gần 10 năm gắn bó với CLB Hà Nội, Thái Quý nói lời chia tay và hiện khoác áo PVF-CAND.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 12

Phạm Đức Huy – Chiến binh thầm lặng

Ngày ấy: Đức Huy là “máy quét” đúng nghĩa: thu hồi bóng, bọc lót, thoát pressing khi đội cần thở. Ở Thường Châu, giá trị của Đức Huy nằm ở khả năng làm cho tuyến giữa bớt hỗn loạn, giúp đội không vỡ cấu trúc khi bị dồn ép.

Bây giờ: sau nhiều biến động cấp CLB, Đức Huy hiện thuộc biên chế CLB Công an TP.HCM – đội bóng đổi tên từ CLB TP.HCM sau khi được chuyển giao, tái xuất dưới màu áo ngành công an. Đây cũng là một lát cắt thú vị: người hùng Thường Châu giờ bước vào một dự án mới, nơi kinh nghiệm và bản lĩnh có thể trở thành “tài sản” dẫn dắt lớp cầu thủ khác.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 13

Nguyễn Quang Hải – Ngôi sao rực rỡ ở Thường Châu

Ngày ấy: “cầu vồng trong tuyết” không chỉ đẹp vì kỹ thuật, mà vì hoàn cảnh. Khi mặt sân, thời tiết và sức ép đều chống lại U23 Việt Nam, Quang Hải vẫn tạo ra một khoảnh khắc vượt khỏi logic. 2 bàn thắng, 7 trận, Cầu thủ xuất sắc nhất giải – những con số chỉ nói một phần. Phần còn lại là cách Quang Hải biến Thường Châu thành “thương hiệu” của chính mình.

Bây giờ: Quang Hải tiếp tục là ngôi sao ở cấp CLB và đội tuyển quốc gia. Anh thuộc biên chế CLB Công An Hà Nội, đóng vai trò trung tâm trong cách vận hành lối chơi. Nhưng điều sâu hơn là: sau Thường Châu, Quang Hải phải học cách sống với việc mọi thứ đều bị soi, mọi cú chạm bóng đều bị so sánh với chính “cầu vồng trong tuyết”. Đó là áp lực chỉ những biểu tượng mới hiểu – và cũng là điều khiến giá trị của một sự nghiệp nằm ở sự bền bỉ, chứ không chỉ khoảnh khắc.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 14

Lương Xuân Trường – Người kể chuyện bằng đường chuyền

Ngày ấy: Xuân Trường là “người kể chuyện bằng đường chuyền”. Ở Thường Châu, khi U23 Việt Nam không thể luôn kiểm soát bóng, những pha chuyền mở biên, chuyền chuyển hướng, những quả đá phạt có điểm rơi của Xuân Trường là cách đội tìm lối ra khỏi áp lực.

Bây giờ: anh gia nhập Trường Tươi Bình Phước, tái ngộ với những đồng đội cũ và mang theo kinh nghiệm của một cầu thủ từng đi qua nhiều môi trường. Ở giai đoạn này, vai trò của Xuân Trường có thể không còn nằm ở tốc độ, mà ở “nhịp”: giữ đội bóng không rối, giúp cầu thủ trẻ chơi bóng đúng cấu trúc.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 15

Phan Văn Đức – Cơn gió lạ của hàng công

Ngày ấy: Văn Đức bùng nổ theo kiểu rất “thực dụng”: bứt tốc, cắt vào trong, dứt điểm, tạo ra khác biệt đúng lúc. Những cầu thủ như Văn Đức giúp đội bóng có thêm lựa chọn ngoài các miếng đánh đã định hình.

Bây giờ: anh tiếp tục gắn bó với CLB Công An Hà Nội, đã gia hạn dài hạn và trở thành một mảnh ghép quan trọng của đội bóng. Con đường của Văn Đức là minh chứng cho kiểu thành công bền: không ồn ào bằng vài ngôi sao, nhưng đủ “đầu ra” để HLV luôn cần.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 16

Nguyễn Văn Toàn – Mũi khoan tốc độ

Ngày ấy: Văn Toàn là mũi khoan của hệ thống chuyển trạng thái: chỉ cần một đường chọc khe, một khoảng trống nhỏ, tốc độ của anh có thể kéo giãn cả hàng thủ đối phương. Ở Thường Châu, tốc độ không phải lúc nào cũng thành bàn, nhưng luôn tạo ra nỗi sợ cho đối thủ.

Bây giờ: Văn Toàn thuộc biên chế Nam Định, nhưng cũng trải qua giai đoạn chấn thương khiến anh phải phẫu thuật và nghỉ dài. Thường Châu từng nâng anh lên bằng tốc độ; còn “bây giờ” lại bắt anh học bài toán khác: hồi phục đúng cách để kéo dài sự nghiệp.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 17

Nguyễn Công Phượng – Ngòi nổ trên hàng công

Ngày ấy: Công Phượng là “người làm khán giả đứng dậy”. Anh có thứ kỹ thuật khiến trận đấu đang chặt chẽ bỗng có một nhịp rung. Ở Thường Châu, Công Phượng vừa là điểm nổ chuyên môn, vừa là biểu tượng tinh thần: bóng đến chân là đội có thể hy vọng.

Bây giờ: anh thi đấu cho Trường Tươi Bình Phước, trong hành trình tìm lại nhịp thi đấu ổn định. Có thời điểm Công Phượng bị chấn thương ảnh hưởng, khiến việc trở lại sân không dễ dàng. Nhưng với một cầu thủ từng là “linh hồn”, cuộc chiến lớn nhất ở giai đoạn này không hẳn là đối thủ, mà là cơ thể và sự kiên nhẫn.

Người hùng Thường Châu ngày ấy – bây giờ: Ký ức về một thế hệ vàng - ảnh 18

Hà Đức Chinh – Mũi nhọn bền bỉ

Ngày ấy: Đức Chinh là mẫu tiền đạo làm nền: chạy, tranh chấp, kéo giãn, sẵn sàng nhận phần khó để đồng đội có khoảng trống. Một bàn thắng ở vòng bảng và 6 lần ra sân ở Thường Châu là dấu mốc cho một cầu thủ không hào nhoáng nhưng hữu ích.

Bây giờ: anh gia nhập CLB Bắc Ninh để thi đấu ở giải hạng Nhất mùa 2025–2026. Với nhiều cầu thủ, rời sân khấu lớn có thể là bước lùi; nhưng cũng có thể là cách để tìm lại sự tự tin, tìm lại vai trò trung tâm và kéo dài sự nghiệp theo một đường khác.

Nhìn lại, “Người hùng Thường Châu” không phải danh xưng để treo mãi một bức ảnh đẹp. Nó là một câu hỏi kéo dài suốt sự nghiệp: làm thế nào để sống với kỳ vọng, vượt qua chấn thương, vượt qua giai đoạn bị lãng quên, và vẫn giữ được phẩm chất đã làm nên Thường Châu – bản lĩnh và niềm tin.

Và có lẽ, giá trị sâu nhất của Thường Châu nằm ở chỗ này: nó không chỉ kể về một giải đấu đã qua, mà để lại một “chuẩn tinh thần” cho bóng đá Việt Nam – rằng khi bước ra châu lục, ta có thể không hơn người về thể hình, nhưng không được thua về ý chí, tổ chức và niềm tin vào chính mình.