Bản quyền thể thao:

Không chỉ là cuộc chiến chống “link lậu”

KHẢI HƯNG

VHO - Trong kỷ nguyên số, một trận đấu thể thao không còn chỉ diễn ra trên sân vận động hay trên sóng truyền hình. Nó được truyền đi qua nền tảng OTT, mạng xã hội, điện thoại di động, fan zone, nhà hàng, quán cà phê và vô số thiết bị cá nhân.

Cùng với sự lan tỏa ấy, bản quyền thể thao trở thành vấn đề cốt lõi của kinh tế thể thao, truyền thông số và văn hóa tiêu dùng. Đáng nói hơn, những đường link xem thể thao lậu không chỉ xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ, mà còn có thể đặt người dùng trước nhiều rủi ro nghiêm trọng về an ninh mạng.

Không chỉ là cuộc chiến chống “link lậu” - ảnh 1
Thông báo về Chiến dịch Việt vị của Bộ Tư pháp Hoa Kỳ. Ảnh: DOJ

 Bản quyền là tài sản cốt lõi

World Cup 2026 là ví dụ điển hình cho sức nóng của bản quyền thể thao trong thời đại số. Tại Việt Nam, VTV là đơn vị sở hữu bản quyền truyền thông World Cup 2026, bao gồm quyền truyền hình trên nhiều hạ tầng, quyền phát thanh, quyền trên nền tảng di động và Internet, quyền trình chiếu công cộng; đồng thời phát sóng trực tiếp trọn vẹn 104 trận đấu của giải. Điều đó cho thấy một sự kiện thể thao lớn hiện nay không chỉ được khai thác bằng sóng truyền hình truyền thống, mà là cả một hệ sinh thái nội dung đa nền tảng.

Một trận đấu hôm nay là một sản phẩm nội dung hoàn chỉnh. Ở đó có quyền phát sóng, quyền phát lại, quyền khai thác clip, highlight, dữ liệu trận đấu, quyền truyền dẫn trên mạng xã hội, quyền trình chiếu công cộng và hoạt động thương mại đi kèm. Chính vì vậy, bảo vệ bản quyền thể thao không còn là chuyện riêng của nhà đài hay đơn vị tổ chức giải đấu, mà là bảo vệ toàn bộ chuỗi giá trị từ nhà tổ chức, đơn vị mua bản quyền, nhà tài trợ, vận động viên, câu lạc bộ cho đến chính người hâm mộ.

Một nền thể thao chuyên nghiệp không thể chỉ sống bằng tiền bán vé hay tài trợ truyền thống. Bản quyền truyền hình và bản quyền số là nguồn thu quan trọng để giải đấu có điều kiện vận hành, nâng cấp chất lượng tổ chức, cải thiện trải nghiệm khán giả, đầu tư công nghệ truyền hình, phát triển truyền thông và tái phân phối nguồn lực cho các chủ thể tham gia. Nói cách khác, bản quyền không phải là “phần phụ” của thể thao, mà là tài sản cốt lõi. Một giải đấu càng hấp dẫn, càng có giá trị thương mại thì bản quyền càng trở thành thước đo quan trọng về sức sống của giải đấu ấy. Ngược lại, nếu bản quyền bị xâm phạm tràn lan, nguồn lực tái đầu tư cho thể thao sẽ bị bào mòn.

Khi một trận đấu bị phát lậu, thiệt hại không chỉ dừng ở việc đơn vị mua bản quyền mất khán giả. Đó còn là sự thất thoát của cả chuỗi giá trị: Quảng cáo giảm hiệu quả, nhà tài trợ bị ảnh hưởng, đơn vị phát sóng chịu rủi ro tài chính, nhà tổ chức mất uy tín, còn khán giả phải tiếp cận tín hiệu kém chất lượng, chập chờn và thiếu an toàn.

Bảo vệ tương lai của thể thao chuyên nghiệp

Điều đáng lo là vi phạm bản quyền thể thao hiện nay không chỉ dừng ở câu chuyện “xem chùa”. Đằng sau các website phát sóng trái phép, livestream lậu hay IPTV không bản quyền có thể là cả một hệ sinh thái phức tạp, gắn với quảng cáo trái phép, khai thác dữ liệu, mã độc và nhiều hình thức tấn công mạng. Cuối tháng 6 vừa qua, Bộ Tư pháp Mỹ đã thu giữ gần 400 tên miền phát sóng bất hợp pháp các trận đấu World Cup trong khuôn khổ chiến dịch có tên Operation Offsides. Đây được xem là một trong những chiến dịch trấn áp vi phạm bản quyền lớn nhất liên quan đến giải đấu, với sự phối hợp của FIFA, nhiều tập đoàn truyền thông và các cơ quan thực thi pháp luật quốc tế.

Thông điệp của chiến dịch này rất rõ: Các đường dây phát sóng lậu không còn là những hoạt động nhỏ lẻ, tự phát, mà có thể là mạng lưới xuyên biên giới, dùng sức hút của sự kiện thể thao lớn để trục lợi. Đáng chú ý hơn, các nghiên cứu được dẫn lại cho thấy người dùng truy cập những website phát sóng thể thao bất hợp pháp có nguy cơ đối mặt với các mối đe dọa an ninh mạng cao hơn nhiều lần so với khi sử dụng nền tảng hợp pháp. Các nguy cơ có thể bao gồm mã độc, mã độc tống tiền, lừa đảo trực tuyến, phần mềm gián điệp, đào tiền mã hóa trái phép hoặc bị lôi kéo vào mạng botnet.

Điều này cho thấy người hâm mộ khi lựa chọn “link lậu” không chỉ tiếp tay cho hành vi vi phạm bản quyền, mà còn tự đặt mình trước rủi ro mất an toàn số. Một trận đấu miễn phí trên website không rõ nguồn gốc có thể phải trả giá bằng dữ liệu cá nhân, tài khoản ngân hàng, thiết bị bị cài mã độc hoặc bị khai thác cho các hoạt động tội phạm mạng. Nói cách khác, cuộc chiến chống vi phạm bản quyền thể thao không chỉ để bảo vệ nhà đài, đó còn là bảo vệ người tiêu dùng.

Để bảo vệ bản quyền thể thao hiệu quả, trước hết cần hoàn thiện cơ chế pháp lý và tăng sức răn đe đối với các hành vi phát sóng lậu, vận hành IPTV trái phép, phân phối đường link vi phạm hoặc trình chiếu công cộng không phép. Bên cạnh đó, cần xử lý cả nguồn phát, nền tảng trung gian và những hạ tầng tiếp tay cho hành vi vi phạm. Về công nghệ, cần tăng cường các giải pháp nhận diện tín hiệu như watermark, fingerprint, AI tracking, giám sát nền tảng và phối hợp với nhà mạng để gỡ bỏ vi phạm gần như theo thời gian thực. Trong thể thao trực tiếp, tốc độ xử lý đặc biệt quan trọng, bởi giá trị lớn nhất của nội dung nằm ở thời điểm phát sóng.

Về thị trường, các gói xem hợp pháp cần thuận tiện, linh hoạt và phù hợp với nhiều nhóm người dùng: Cá nhân, hộ gia đình, quán cà phê, nhà hàng, fan zone, trường học hoặc cộng đồng. Khi con đường hợp pháp dễ tiếp cận, chi phí hợp lý và chất lượng ổn định, người dùng sẽ có ít lý do hơn để tìm tới nguồn lậu.

Sau cùng, bảo vệ bản quyền thể thao là bảo vệ tương lai của thể thao chuyên nghiệp. Một trận đấu bóng đá không chỉ là 90 phút trên sân, mà là kết quả của một chuỗi tổ chức, đầu tư, sáng tạo và vận hành. Nếu chuỗi giá trị ấy bị đánh cắp, thể thao sẽ mất đi nguồn lực để phát triển. Cổ vũ văn minh không chỉ nằm ở khán đài. Trong kỷ nguyên số, nó còn nằm ở lựa chọn của mỗi người trước màn hình đó là xem hợp pháp, chia sẻ hợp pháp, tổ chức trình chiếu hợp pháp.