21 Tháng Mười 2020

Phim điện ảnh Bằng chứng vô hình: “Át chủ bài” của phòng vé sau mùa dịch

Thứ Tư 15/07/2020 | 09:59 GMT+7

VHO- Được làm lại từ bộ phim hình sự ăn khách của Hàn Quốc, Bằng chứng vô hình được đặt kỳ vọng có thể “giải cứu” thị trường phim điện ảnh Việt Nam ra khỏi tình trạng đìu hiu và ảm đạm sau đại dịch Covid-19.

 “Bằng chứng vô hình”, làn gió mới của điện ảnh Việt

Bộ phim ra mắt vào ngày 10.7 vừa qua, do đạo diễn Trịnh Đình Lê Minh làm lại từ tác phẩm Blind nổi tiếng của điện ảnh xứ Kim chi. Đây là tác phẩm thứ 2 của vị đạo diễn trẻ sau Thưa mẹ con đi từng gây sốt vé vào năm 2019.

Kịch bản chặt chẽ, cuốn hút

Bằng chứng vô hình đi theo thể loại hình sự kịch tính nên đòi hỏi cần có một kịch bản chặt chẽ cũng như dàn diễn viên có biểu cảm gương mặt xuất sắc. Ê kíp thực hiện đã làm khá tốt những điều trên và có thể nói đây là bộ phim Việt đáng xem nhất thời điểm này tại các rạp trên toàn quốc.

Những phân cảnh đầu tiên của Bằng chứng vô hình được mở ra với hình ảnh hiện tại của Thu (Phương Anh Đào đóng), một cô gái mù sống với chú chó Ben, vừa là bầu bạn vừa hỗ trợ cô trong sinh hoạt hằng ngày. Những biến động kinh hoàng đã khiến Thu phải làm quen với cuộc sống không ánh sáng và dằn vặt với nỗi đau mất em trai. Trở lại với cuộc sống thực tại, cô gái trẻ sau khi là nhân chứng của một vụ tai nạn thì bất ngờ gặp nguy hiểm khi có một nhân vật bí ẩn luôn theo dõi và biến cô thành mục tiêu săn đuổi. Thu lúc này phải vừa tận dụng kỹ năng nghiệp vụ có được trong quá trình theo học ngành Cảnh sát trước đây, vừa hợp tác với cảnh sát và Hải (Otis đóng), nhân chứng thứ hai để tìm ra kẻ giết người. Trong quá trình đó, những ký ức về người em trai trước đây đan xen với các sự việc ở hiện tại khiến Thu luôn sống trong sợ hãi và chỉ có chính cô mới có thể tự giải thoát cho bản thân mình.

Câu chuyện trong Bằng chứng vô hình ít có những biến cố kinh hoàng như nhiều bộ phim hành động phổ biến hiện nay mà đề cao yếu tố tâm lý, những mối quan hệ cá nhân, những ẩn ức trong xã hội hiện đại, bóc tách từng mảng tâm lý nhân vật, xây dựng mối quan hệ giữa họ và giải quyết vấn đề bằng việc nhân vật chính tự định đoạt thứ đã ám ảnh mình bao lâu nay. Điều này có nghĩa tác phẩm không đề cao vào các tình tiết hành động, giật gân mà tạo nên sự kịch tính theo hướng khoa học, kết hợp với âm thanh và khung cảnh để biến nỗi sợ hãi và tội ác trở nên hãi hùng nhất có thể, đưa khán giả vào những nút thắt hồi hộp, gay cấn để rồi mở nút một cách thật thỏa mãn. Chính vì thế, chỉ sau hai ngày “trình làng”, bộ phim đã nhận về không ít lời khen ngợi từ phía các nhà chuyên môn cũng như khán giả Việt.

Hợp lý hóa theo ngôn ngữ điện ảnh Việt

Dàn diễn viên chính trong phim Việt được đạo diễn lựa chọn hợp vai và giúp họ phát huy được thế mạnh diễn xuất, dù cho trong số họ chưa có một cái tên nào có thể là bảo chứng tại phòng vé. Phương Anh Đà đã khắc họa tuyệt vời tâm lý của một nhân vật mù có nhiều tổn thương nội tâm, đồng thời phát huy những sở trường, kiến thức về phá án và tội phạm học. Cô đưa khán giả vào thế giới của nhân vật với lối diễn xuất giản dị, chân thật, không còn là hóa thân mà chính cô và nhân vật đã hòa làm một.

Diễn viên trẻ Otis là một phát hiện mới, diễn xuất dù còn hơi non nớt, thiếu kinh nghiệm nhưng bù lại gương mặt sáng và biểu cảm linh hoạt của anh đã giúp nhân vật đáng tin như một trọng trách, chứ không đơn giản chỉ để xuất hiện cho có. Nhân vật phản diện của bộ phim qua diễn xuất của Quang Tuấn vẫn giữ vững phong độ với nhiều ẩn ức, biến thái và động cơ mù quáng. Ánh mắt lạnh lùng cùng những câu thoại sắc bén của anh đã gây ám ảnh cho bao người xem. Bên cạnh đó, trong vai một nữ cảnh sát, Ái Phương đã cho khán giả thấy sự đa dạng của cô nàng trong nhiều vai trò, từ ca sĩ cho đến những vai diễn khác nhau. Có thể nói, đây là một thế hệ diễn viên trẻ tài năng và có lối diễn xuất tự nhiên theo ngôn ngữ của điện ảnh hiện đại.

Là một bộ phim remake nhưng được làm mới cho phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam, từ những cảnh như đám giỗ của em trai Thu, bến xe bus thay cho tàu điện ngầm của bản gốc, căn nhà ngoại ô thay cho trại trẻ mồ côi... cho thấy sự cố gắng trong việc hợp lý hóa các chi tiết của đạo diễn Trịnh Đình Lê Minh.

Trước đó, nhiều bản remake của làng điện ảnh Việt đã vấp phải không ít ý kiến trái chiều khi kịch bản quá xa vời và lạc lõng với thực tại hiện nay, làm khán giả không thể cảm hết giá trị cũng như “sống” cùng bộ phim ấy. Còn đối với Bằng chứng vô hình, kịch bản đã được xây dựng theo đúng lối sống, văn hóa của người Việt. Có chăng, để nhặt “sạn” thì cũng bởi lẽ bộ phim dựa vào bản của nước ngoài, một vài điều còn lợn cợn là không thể tránh. Bên cạnh đó, bộ phim còn đề cao tình cảm gia đình, khán giả đã phải bật khóc bởi những hồi ức trong quá khứ về em trai của cô gái mù, vừa dằn vặt lại vừa xót xa.

Bằng chính những điểm cộng của mình, Bằng chứng vô hình hứa hẹn sẽ khuấy động doanh thu các phòng vé sau chuỗi ngày đìu hiu vì dịch Covid-19.

 HỒNG HẠNH

Print
«Tháng Mười 2020»
T2T3T4T5T6T7CN
28
29
30
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
2122232425
2627282930311
2345678

© BÁO VĂN HÓA ĐIỆN TỬ
Cơ quan chủ quản: Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch
Giấy phép Báo điện tử số: 422/GP-BTTTT cấp ngày 19.8.2016
Bản quyền thuộc về Báo Văn hóa. Mọi hành động sử dụng nội dung đăng tải trên Báo điện tử Văn hóa tại địa chỉ www.baovanhoa.vn phải có sự đồng ý bằng văn bản của Báo điện tử Văn hóa.
Liện hệ quảng cáo: 024.22415051

Tổng Biên tập: CHU THỊ THU HẰNG
Phó tổng Biên tập: PHAN THANH NAM
Tòa soạn: 124 Nguyễn Du, Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội
Điện thoại: 024.38220036 - FAX: 024.38229302
Email: baovanhoa@fpt.vn

Close 2020 Bản quyền thuộc về Báo Văn Hóa
Back To Top